Vằn
thắn
hay
hoành
thánh
là
một
món
ăn
gốc
Quảng
Đông,
Trung
Quốc
phổ
biến
ở
nhiều
nước
Á
Đông.
Cách
gọi
"vằn
thắn"
hoặc
"hoành
thánh"
xuất
phát
từ
âm
Quảng
Châu
của
chữ
雲吞
(wɐn4
tɐn1,
vân
thôn),
ngoài
khu
vực
Quảng
Đông
người
ta
gọi
là
餛飩
(hún
tún,
hồn
đồn).
Vằn
thắn
làm
từ
thịt,
hải
sản
và
rau
băm
nhỏ,
gói
lại
bằng
vỏ
bột
ḿ
rồi
đem
hấp
chín.
Sau
khi
hấp
xong,
vỏ
bột
ḿ
chuyển
màu
trắng
hơi
trong
cho
phép
nh́n
thấy
nhân
bên
trong.
Viên
vằn
thắn
c̣n
được
gọi
là
sủi
cảo
(水餃,
thủy
giáo).
Vằn
thắn
có
thể
là
một
món
riêng
ăn
kèm
với
sốt
gia
vị.
Vằn
thắn
cũng
có
thể
được
dùng
trong
món
ḿ
vằn
thắn,
súp
vằn
thắn.
Món
vằn
thắn
theo
người
Hoa
du
nhập
vào
Việt
Nam
vào
khoảng
thập
kỷ
1930,
biến
đổi
thành
món
ḿ
vằn
thắn
không
c̣n
hoàn
toàn
giống
với
món
ăn
nguyên
gốc
Trung
Hoa.[1]
Trong
món
ḿ
vằn
thắn
tại
Việt
Nam
có
vằn
thắn
(sủi
cảo)
làm
từ
thịt
nạc
và
tôm
tươi,
xá
xíu
thái
mỏng,
trứng
gà
luộc,
gan
lợn,
nấm
hương,
cải
xanh,
hẹ,
ḿ
làm
từ
bột
ḿ
và
trứng.
Để
làm
nước
dùng,
người
ta
ninh
xương
gà,
xương
lợn,
cá
tầm
khô,
một
số
vị
thuốc
bắc,
và
vỏ
tôm.
|
|

Ḿ vằn thắn, có nơi
gọi là ḿ vằn thắn
hay ḿ hoành thánh
có gốc gác từ món ḿ
Wonton (có nghĩa là
muốt mây) ở Quảng
Đông, Trung Quốc.
Những người bán ḿ
vằn thắn thường dùng
hai đoạn tre gơ vào
nhau để rao hàng. Âm
thanh trầm đục nhe
như “độc đắc... độc
đắc... độc đắc” lâu
dần đă trở nên quen
thuộc đặc trưng của
hàng ḿ vằn thắn.
Khi dân Quảng Đông
di cư sang nước ta,
họ cũng mang theo âm
thanh ấy. Trong một
thời gian dài, tiếng
gơ nhịp phát ra từ
hai thanh tre hàng
đêm như một sợi chỉ
len lỏi khắp phố
phường Hà thành. Khi
mới xuất hiện, người
Việt không quen với
cách pha chế của
người Hoa nên ít
người chuộng. Thế là
họ khéo léo chế biến
cho hợp khẩu vị của
người Việt, tạo ra
một nét đậm đà của
một hương vị lai mà
người Hoa mang tặng
cho Hà Nội.
Ở Hà Nội hiện vẫn có
rất nhiều người bán
ḿ vằn thắn, nhưng
bây giờ họ bán trong
cửa hàng chứ không
ai mang rao như
trước nữa. Bát ḿ
vằn thắn ngày nay
cũng không giống bát
ḿ đất Giang Nam, nó
đă được người Việt
gia giảm thêm bớt
nhiều thứ cho hợp
với khẩu vị hơn.
Nhưng những người
già th́ bảo, ḿ vằn
thắn bây giờ làm ẩu,
chứ làm đúng theo
cách người Hoa làm
th́ cầu kỳ và mất
nhiều thời gian lắm!
Bát ḿ vằn thắn đầy
đủ lúc nào trông
cũng rực rỡ, gợi cảm
đầy đủ hơn. Đầu tiên
là dăm viên vằn thắn
(sủi cảo), rồi đến
mấy miếng xá xíu
mỏng tang, một phần
tư quả trứng gà
luộc, hai miếng gan
lợn. Rau th́ nhất
thiết phải nấm
hương, cải xanh, hẹ.
Và đi kèm với nó vắt
ḿ vàng ươm, nước
dùng nghi ngút khói.
Có hàng c̣n cho thêm
một miếng bóng b́.
Ḿ vằn thắn nh́n là
đủ biết nguyên liệu
làm nên nó phải có
ḿ, vằn thắn (hay
c̣n gọi là sủi cảo)
và nước dùng. Nhưng
đâu phải chỉ cần bỏ
ḿ và mấy viên sủi
cảo mà thành ḿ vằn
thắn đâu nhé! Ḿ vằn
thắn đúng cách phải
được làm từ bột ḿ
nhào trứng và nhất
thiết không được để
lẫn một giọt nước
nào, nghĩa là chỉ
bột ḿ và trứng mà
thôi. Lúc cán mỏng,
sợi ḿ dai mà lại
gịn, mềm mà không
nát, giữ được màu
vàng ươm bắt mắt.
Đối với vằn thắn
ngon hay không c̣n
phụ thuộc ở nhân,
nhân là tôm tươi đem
viên có thêm nấm
hương và thịt, lúc
cắn nghe như có
tiếng sần sật, sần
sật. Nếu vằn thắn
chỉ có thịt băm
nhuyễn, ướp hương
được bọc trong một
lớp bột ḿ cán mỏng
th́ quả là tầm
thường và không có
ǵ đáng nói, nhưng ở
đây họ trộn thêm tôm
tươi giă nhỏ, vằn
thắn v́ vậy mà thêm
dậy mùi. Để bánh
dính mép được với
nhau, người thợ thoa
ḷng trắng trứng gà
xung quanh viên
bánh, rồi bẻ mép
dính lại. Có thể
xoắn mép bánh lại
như miệng cái túi
hoặc gấp đôi theo
đường chéo, rồi bẻ
hai góc đáy của h́nh
tam giác trông giống
h́nh chiếc túi xinh
xắn bỏ vào nồi nước
đang sôi sùng sục
nhịp nhàng từng cái
một. Những chiếc
bánh chín lập lờ nổi
lên, phải vớt ngay,
để ra rổ cách xa
nhau cho bánh không
bị dính.
Bí quyết để làm một
bát ḿ vằn thắn ngon
nằm ở hai khâu nước
dùng và tra muối.
Chế nước dùng cũng
là cả một nghệ
thuật. Nước dùng
phải ninh xương gà,
xương lợn, cá tầm
khô, vị thuốc bắc và
vỏ tôm để lấy vị
ngọt tự nhiên, và
cấm tiệt ḿ chính.
Tra muối tưởng chừng
như là công việc đơn
giản nhưng thực ra
vô cùng phức tạp,
khi cho muối thích
hợp và tài t́nh th́
các thành phần có
trong bát ḿ đều dậy
mùi hài ḥa với
nhau, mỗi thứ toát
lên một hương vị
riêng nhưng cùng tôn
vinh nhau cùng thăng
hoa, mặn quá hay
nhạt quá đều sượng
sùng vô vị. Có lẽ v́
khó làm được một nồi
nước dùng ngon mà Hà
Nội không nhiều quán
bán ḿ vằn thắn.
Phụ liệu có thể gia
giảm nhưng phải hài
ḥa, nhưng bát ḿ
đầy đủ không được
phép thiếu rau cải.
Lúc sắp ḿ ra ăn
phải lót trước năm
viên sủi cảo nhân
tôm xuống đáy bát,
sau rải ḿ lên trên,
rót nước dùng xâm
xấp, thả thêm vài
cọng rau cải để tăng
độ gịn và thanh. Để
sợi ḿ vẫn giữ được
độ dai và dẻo th́
không được dầm hết
ḿ vào nước chan,
phải để nhô lên một
phần, và thưởng thức
khi bát ḿ đang
nóng.
Bát ḿ có mùi thơm
của thịt, nấm hương,
nước dùng, lại có vị
bùi bùi của gan lợn,
ngọt mát của trứng
luộc, cái sần sật
của bóng b́, cái mềm
dẻo của vằn thắn...
tất cả hợp lại làm
nảy sinh một thứ mùi
vô cùng phong phú và
đặc trưng không thể
lẫn vào đâu |